
Đối với những ai đã từng xem Anne Hathaway diễn xuất hay dẫn chương trình trao giải thì đều nhận thấy cô là một người giàu cảm xúc. Và những phương tiện giúp cô biểu đạt cảm xúc của mình chính là đôi mắt nâu, làn da mịn màng và nụ cười thân thiện. Những biểu đạt này giúp người khác biết được cô ấy đang nghĩ gì. Không những vậy chúng còn hỗ trợ đắc lực cho diễn xuất của Anne trong các bộ phim cô từng tham gia như "The Princess Diaries" (2001) hay "Ella Enchanted" (2004) cũng như các lĩnh vực mà cô theo đuổi. Ngoài ra, Anne đã chứng tỏ mình là một diễn viên có khả năng thể hiện đa dạng nhân vật trong các bộ phim như "Brokeback Mountain" (2005), "The Devil Wears Prada" (2006), "Rachel Getting Married" (2008), vai diễn giúp cô nhận được đề cử cho hai giải thưởng Oscar và Quả Cầu Vàng hay bộ phim "Love & Other Drugs" (2010).
Trong "One Day" (tác phẩm dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của David Nicholls), một bộ phim do đạo diễn của "An Education", Lone Scherfig chỉ đạo diễn xuất, Anne vào vai một phụ nữ trẻ nhiều hoài bão sau đêm tiệc ăn mừng tốt nghiệp đại học thì thấy mình thức dậy trên giường cùng với một kẻ giàu có phóng túng (vai diễn của Jim Sturgess). Họ trải qua ngày hôm đó cùng nhau và bắt đầu một tình bạn trước khi anh ta khởi hành chuyến đi vòng quanh thế giới còn cô gái thì chọn cho mình công việc của một nữ phục vụ. 20 năm tiếp theo trong cuộc sống của mỗi nhân vật với những đổi thay về mặt cảm xúc đã đưa họ về bên nhau dẫu cho cả hai theo đuổi con đường khác nhau.
Gần đây, Chelsea Handler đã liên lạc với nữ diễn viên 28 tuổi khi cô đang đi nghỉ ở Positano, Ý cùng với bạn trai, Adam Shulman. Anne đã có một tháng bận rộn khi cô đảm nhận vai trò chủ trì các buổi lễ tại sự kiện White Fairy Tale Love Ball diễn ra tại Chateau de Wideville, dinh thự của Valentino trong thời gian diễn ra tuần lễ thời trang cao cấp ở Paris; dự lễ cưới của một người bạn ở Barcelona và tham gia "The Dark Night Rises" với vai diễn Catwoman trong phần 3 của loạt phim về Người Dơi của đạo diễn Christopher Nolan ở London. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn Anne Hathaway của Chelsea Handler:
CHELSEA HANDLER: Cô đang ở đâu vậy?
ANNE HATHAWAY: Tôi đang ở Ý.
HANDLER: Tôi vừa trở về Los Angeles từ...ngày hôm qua.
HATHAWAY: Thật vậy sao? Tôi đang ở Positano.
HANDLER: Cô đang đi nghỉ à?
HATHAWAY: À! Tôi đang định nghỉ ngơi vài ngày.
HANDLER: Với người yêu của cô sao?
HATHAWAY: Đúng vậy. Positano là một trong những nơi mà tôi yêu quý nhất trên thế giới.
HANDLER: Chẳng phải Positano là một nơi bình thường sao?
HATHAWAY: Nó gợi cho tôi nhớ đến miền nam California nhưng không có những khu mua sắm và khung cảnh đẹp hơn.
HANDLER: Cô có thể xây dựng một khu mua sắm chất lượng tại đây nếu cô thấy điều đó có ý nghĩa.
HATHAWAY: Thực ra tôi đang nỗ lực cho việc đó đây. Mọi việc giống như "Đây là cách bạn mang Hollywood đến Positano: bạn cần một tiệm nail và một cửa tiệm bán yogurt".
HANDLER: Nhân tiện nói về chuyện này. Tôi muốn biết cảm nhận của cô về New Jersey và series truyền hình thực tế "Jersey Shore". Cô nghĩ như thế nào về việc chương trình đó đã giúp mang lại danh tiếng cho những cô gái ở New Jersey?.
HATHAWAY: Tôi nghĩ rằng "Jersey Shore" là một chương trình rất hay. Mùa hè năm nào tôi cũng đi đến Cape May ở phía Đông Nam New Jersey để nghỉ ngơi.
HANDLER: Anne, tôi đang nói về chương trình "Jersey Shore" cơ mà.
HATHAWAY: Tôi biết. Tôi đang nói đến nó đây. Lần đầu tiên khi xem show diễn, tôi đã nghĩ "Ồ! Những trải nghiệm được nêu trong chương trình rất khác với những gì tôi đã trải qua ở Cape May. Tôi nghĩ chương trình đầu tiên là hay nhất bởi nó chân thực. Tuy nhiên hiện nay tôi không xem nữa vì nó không còn được như trước. "The Situation" (Michael Sorrentino) hoàn toàn tự nhận thức được điều đó. Anh ấy tự cho mình là "The Situation" không bao giờ biết mệt. Trong một chương trình tôi đã xem, chiếc xe của anh ấy bị kéo đi và Michael Sorrentino thì trông như thể "Chúng ta có một vị cứu tinh ở đây và 'The Situation' chính là người đó".
HANDLER: Nói một cách thành thực, không phải cô ngừng xem chương trình vì cô thấy có quá nhiều điểm tương đồng giữa mình và Snooki sao?
HATHAWAY: Chính xác. Tôi thích xem chương trình của MTV để tìm kiếm một niềm vui không thực tế nhưng khi nhìn thấy Snooki thì tôi cứ như trông thấy chị em song sinh của mình vậy. Tôi không thể nhìn thấy mình đánh mất bản thân khi xem chương trình được nữa.
HANDLER: Tôi cũng ngừng xem chương trình bởi vì tôi có cảm giác "Cô gái này gợi cho mình nhớ đến Hathaway".
HATHAWAY: Tôi đã nghe điều đó từ nhiều người rồi. Họ cũng cho rằng JWoww (Jennifer Farley) thể hiện rất đáng ngạc nhiên. Tôi thích JWoww bởi cô ấy thật mạnh mẽ. Đối với tôi JWoww mới chính là một người New Jersey đích thực vì cô ấy sẵn sàng đánh nhau để bảo vệ bạn bè.
HANDLER: Điều đó hoàn toàn chính xác. Tôi không biết những người ở Los Angeles hay trong giới chúng ta thì sao. Tuy nhiên việc có một người bạn luôn bên ta mỗi khi cần thiết thật là tuyệt vời.
HATHAWAY: Thật tuyệt khi biết điều đó. Một người bạn thân của tôi đã kết hôn hồi cuối tuần trước tại Barcelona và tôi đã làm phụ dâu cho cô ấy. Người mà bạn tôi lấy làm chồng có vẻ không hợp với cô ấy. Lúc đó tôi đã nghĩ "Tôi sẽ đấm ai đây?" còn bạn tôi thì cứ như thể là "Chẳng có ai. Bạn không cần phải đấm ai cả". "Được thôi, nhưng nếu mâu thuẫn nảy sinh thì bạn muốn tôi đứng về phía ai đây?", tôi nói.
HANDLER: Tôi chẳng thấy gì ở cô có vẻ là một người thích gây sự cả?
HATHAWAY: Chà! Đó là do chưa gặp chuyện đấy thôi.
HANDLER: Thế cảm nhận khi lớn lên ở New Jersey của cô thì sao? Nếu là tôi thì tôi muốn ra khỏi đó càng nhanh càng tốt.
HATHAWAY: Nơi mà tôi muốn lớn lên là New York. Cảm giác của tôi khi ở New Jersey là "Tại sao mình lại không ở New York?" Bây giờ khi đã trưởng thành và am hiểu hơn về thế giới thì tôi lại cho rằng mình đã lớn lên ở một nơi tuyệt vời. Đó là một vùng đất xinh đẹp, nơi tôi được thụ hưởng một nền giáo dục tuyệt vời. Tôi rất biết ơn điều đó nhưng New Jersey không phải là một nơi tôi muốn sinh sống. Vì thế tôi đã rời khỏi đó năm tôi 16 tuổi để theo đuổi giấc mơ của mình.
HANDLER: Thế nơi cô đến năm 16 tuổi là đâu? New York ?
HATHAWAY: Thực ra là đến Los Angeles. Tôi đã từng đến New York để tham gia một buổi thử giọng khi còn là một học sinh phổ thông và chính một series truyền hình ở Los Angeles đã đưa tôi đến đó. Một điều khác mà tôi muốn nói về New Jersey đó là họ nên duy trì một Đảng như ở New York và hợp pháp hoá hôn nhân đồng tính.
HANDLER: Đó cũng là một ý tưởng tuyệt vời cho bất cứ một tiểu bang nào.
HATHAWAY: Tôi nghĩ rằng mọi người nên làm điều đó. Đây không phải là vấn đề của riêng New Jersey.
HANDLER: Cô có một người anh trai đồng tính đúng không?
HATHAWAY: Đúng vậy.
HANDLER: Anh trai của tôi cũng là một người đồng tính nhưng anh ấy không thừa nhận điều này.
HATHAWAY: Anh ta phủ nhận sao?
HANDLER: Đúng vậy. Anh ấy không thừa nhận. Tuy tôi cứ luôn nói với anh ta điều đó nhưng anh ấy lại vờ như không bị gì cả.
HATHAWAY: Tôi tin chắc rằng một số chàng trai mà chúng ta đang hẹn hò là gay nhưng họ sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó. Tôi nghĩ chúng ta đã làm những điều cần làm rồi.
HANDLER: Thật buồn cười vì khi xem "One Day" sáng nay, tôi lại nhớ đến "Love & Other Drugs". Rõ ràng nhân vật mà cô thể hiện trong mỗi bộ phim là hoàn toàn khác nhau nhưng các mối quan hệ thì lại diễn ra trong thời gian gần như nhau. Tôi nghĩ có nhiều điểm tương đồng về câu chuyện cũng như chủ đề của hai bộ phim.
HATHAWAY: Tôi không . . .
HANDLER: Cô nói tiếp đi.
HATHAWAY: Tôi xin lỗi. Thật tệ quá. Tôi luôn ngắt lời người khác cũng vì thấy khó chịu quá. Tôi trở nên cực kỳ phấn khích khi nói chuyện, đặc biệt là với người làm tôi vui. Chính vì vậy tôi thường xen vào cuối câu nói của họ và không ai có thể diễn đạt trọn vẹn ý của mình. Tôi là như vậy đấy. Thật sự rất xin lỗi.
HANDLER: Không có việc gì đâu. Tôi mới là nữ hoàng trong lĩnh vực này. Nào bây giờ cô có thể cho tôi biết cảm nhận của mình khi tôi nói có nhiều điểm tương đồng giữa hai bộ phim không?
HATHAWAY: Tôi đồng ý rằng chúng là hai bộ phim hoàn toàn khác biệt và điểm giống nhau chính là chúng đều là các tác phẩm nói về tình yêu. "Love & Other Drugs" là câu chuyện về hai con người trẻ tuổi phải tìm cách giải quyết những vấn đề của chính mình. Họ bên nhau nhưng lại không muốn có bất kỳ sự ràng buộc nào và cuối cùng phải đối mặt với thực tế nghiêm trọng và đau lòng. "One Day" cũng thể hiện sự day dứt theo nhiều cách nhưng có lẽ điều mấu chốt chính là nhân vật của tôi và Jim Sturgess là hai con người hoàn toàn khác nhau, gặp và yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau.
HANDLER: "Love & Other Drugs" có lẽ là bộ phim đầu tiên mà tôi xem cô diễn xuất một vai gợi cảm và nói nhiều về tình dục như vậy. Và khi xem nó sáng ngay, tôi đã nghĩ cô thật may mắn khi được tham gia vào một bộ phim mà hai nhân vật chính xuất hiện trong hầu hết các cảnh quay. Có quá nhiều đất diễn cho cô cũng như vô số nhiệm vụ mà cô phải giải quyết. Nhưng liệu nó đã tạo cho cô thêm nhiều gánh nặng? Và cô cảm thấy như vậy thì thú vị hơn hay tham gia vào một bộ phim mà áp lực đã dồn lên người khác như nhân vật Catwoman trong phần mới của series Batman thu hút cô hơn?
HATHAWAY: Thành thật mà nói thì điều đó tùy thuộc vào việc tôi có bao nhiêu thời gian để chuẩn bị. Bởi vì trong "Rachel Getting Married" tôi cũng xuất hiện trong hầu hết mỗi cảnh quay nhưng tôi có thời gian chuẩn bị cả năm trời. Vì thế khi bộ phim bắt đầu bấm máy tôi đã nắm rõ nhân vật đến mức không thấy áp lực gì cả. Với "One Day", chúng tôi mất khá nhiều thời gian để tìm nguồn tài trợ nên thời gian chuẩn bị không nhiều. Do đó tôi không biết mình đã thể hiện trọn vẹn nhân vật Emma Morley hay chưa. Tôi có cảm giác căng thẳng đến độ "Nếu tôi có thời gian đề thở thì tôi mới làm được việc". Ngoài ra, Emma Morley là một nhân vật mang tính biểu tượng trong văn học Anh và cô ấy được đông đảo công chúng yêu thích. Tôi nghĩ rằng không nhiều khán giả nước này sẽ thích một người Mỹ vào vai đó. Đó cũng là một áp lực mà tôi phải đối mặt.
HANDLER: Vậy cô làm gì khi chỉ có thời gian chuẩn bị ngắn như thế?
HATHAWAY: Trong trường hợp này tôi tìm đọc tác phẩm. Phải nói rằng, sự hướng dẫn từ tác phẩm là một điều may mắn bởi thông thường diễn viên phải tạo ra toàn bộ câu chuyện cho nhân vật của mình bao gồm đời sống nội tâm và cả những đoạn độc thoại trong tâm hồn của họ. Mỗi khi tôi cảm thấy không chắc chắn hay mơ hồ tôi lại tìm đọc sách. Mặc dù bộ phim khác nhiều so với nguyên mẫu "One Day" nhưng tôi đã cố gắng thể hiện chân thực nhất nhân vật Emma Morley. Chỉ có một vài chi tiết là không giống mà thôi. Chẳng hạn như giọng nói của nhân vật. Tôi muốn nó thay đổi theo diễn biến của bộ phim từ chất giọng Yorkshire cho đến London. Tôi muốn nó thay đổi theo nhân vật.
HANDLER: Ý của cô là ngữ điệu của nhân vật thay đổi khi cô ấy chuyển từ nơi này sang nơi khác?
HATHAWAY: Đúng vậy. Bởi vì nó bị ảnh hưởng bởi nền giáo dục, nơi làm việc và những người mà cô ấy giao thiệp. Vì vậy việc có tác phẩm làm kim chỉ nam và giải đáp những vấn đề đó là cực kỳ hữu ích.
HANDLER: Vậy thì trong khi làm việc này đâu là những điều làm cô thấy sợ? Đâu là điều mà một diễn viên thấy ngại đối mặt nhất?
HATHAWAY: Có một số thứ. Một trong số đó là không tận dụng triệt để mọi cơ hội mà bạn có được. Chris Nolan khiến bạn thấy việc diễn xuất dễ dàng hơn vì vậy điều mà tôi thấy sợ nhất bây giờ là không đáp ứng được kỳ vọng của ông ấy. Bị cho là đồ lừa gạt cũng là một điều khá tồi tệ. Cuối cùng chính là khi bạn bước ra trước máy quay và cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Điều cuối cùng thì tôi có thể vượt qua được nhưng hai điều trên mới thật là đáng ngại.
HANDLER: Đối với tôi thì đó mới là vấn đề đáng ngại nhất.
HATHAWAY: Cảm giác của bạn lúc đó chỉ là "Diễn xuất của tôi không tệ chút nào. Nhưng cái vẻ mệt mỏi thì không thể che giấu".
HANDLER: Điều đó cũng bình thường thôi. Nhất là trong thời tiết nóng bức trong mùa hè.
HATHAWAY: Tôi đã nhiều lần vượt qua cảm giác đó và tập trung vào tất cả hướng dẫn của đạo diễn.
HANDLER: Cô chuẩn bị như thế nào cho vai diễn Catwoman? Liệu cô có phải mang đến một đàn mèo và bắt chước cử động của chúng?
HATHAWAY: Cô biết không? Thực sự tôi đã làm điều đó khi thuyết phục một trợ lý đạo diễn tại London để mang theo một chú mèo. Tuy nhiên thật may là chồng cô ấy đã chỉ ra những bất tiện khi làm việc đó. Vì thế tôi đã vào YouTube và xem một đoạn video của National Geographic về loài động vật này.
HANDLER: Vì thế đến bây giờ cô vẫn chưa nắm rõ đặc tính của loài mèo cho lắm?
HATHAWAY: Đúng rồi. Bạn trai tôi bị dị ứng với mèo vì thế tôi đã phải quyết định thôi nuôi con vật cưng của mình, Chelsea.
HANDLER: Lần cuối cùng tôi gặp cô là đêm trước khi diễn ra lễ trao giải Oscars. Lúc đó cô đã khiêm tốn hỏi tôi về những gì cần phải chuẩn bị cho sự kiện này. Sau đó trong những e-mail mà chúng ta trao đổi, cô đã đáp trả khi tôi nói cô là một người tuyệt vời biết bao nhiêu rằng "Thật tệ khi một nửa thế giới cho tôi là một thần tượng. Tuy nhiên...". Tôi tin vào những gì mình đã nói bất kể cô làm gì hoặc làm như thế nào.
HATHAWAY: Phải cô đã nói như vậy. Tôi cũng đã nhận được những lời khuyên hết sức tuyệt vời trước buổi lễ nhưng tôi thích hơn cả là những gì cô đã nói. "Hãy chắc rằng cô biết cách tạo ra tiếng cười. Cô không biết mình phải mất bao lâu để làm điều đó cũng như điều gì sẽ xảy ra sau đó". Còn nhớ không? Đó là những gì cô đã khuyên tôi.
HANDLER: Cô cảm thấy như thế nào sau lễ trao giải? Bởi vì tôi sẽ cho cô biết một cách thành thật rằng cô quá vui sướng khi dẫn chương trình. Cô quá nhiệt tình và không hề lo lắng một chút nào. Nhưng cảm giác thật sự của cô khi đó là như thế nào?
HATHAWAY: Vâng. Cô biết đấy đó không phải là giấc mơ của tôi cũng như tôi không có những kỹ năng đã tích luỹ trong nhiều năm để thể hiện vào tối hôm đó. Đối với tôi, việc dẫn chương trình đến một cách ngẫu nhiên và vui là chính vì thế tôi hoàn toàn hài lòng với bản thân mình. Giống như hôm nay, khi tôi đang dùng bữa trưa thì có một cặp vợ chồng Canadia đang đi nghỉ cùng với con gái của họ đến và nói rằng "Chúng tôi rất thích xem cô dẫn chương trình tại lễ trao giải Oscar". Đó là một phản hồi đáng ngạc nhiên và tích cực mà tôi nhận được nhiều tháng sau khi sự kiện đó diễn ra. Nhưng ở một khía cạnh khác thì rõ ràng là tôi hơi bị tác động bởi những lời phê bình bởi tôi đã rất nỗ lực. Người ta chưa bao giờ để ý đến việc người dẫn chương trình đã bỏ bao nhiêu thời gian và công sức vào sự kiện trên. Sau đó tôi đến châu Phi, dự án đầu tiên mà tôi thực hiện tại đây là "The Girl Effect" và tôi chợt nhận ra rằng những cảm xúc mà tôi đã trải qua, kể cả tiêu cực khi dẫn chương trình tại Oscars chính là một thuận lợi cho mình. Trong chuyến đi này tôi cũng đã gặp một cô bé đã kết hôn năm 5 tuổi.
HANDLER: Ewww . . .
HATHAWAY: Tôi cố gắng dùng tài ngoại giao của mình để đại diện cho Berhane Hewan và họ cũng đã đạt được một số thành quả đáng ngạc nhiên. Chẳng hạn như hiện nay nhiều trẻ em đã không còn phải chịu đựng nạn tảo hôn, các bé gái được học hành và hưởng điều kiện sống tốt hơn. Vì thế, một vở kịch ngắn có nội dung châm biếm do các em gái từ độ tuổi 7-16 tự viết và trình diễn có nội dung tại sao tảo hôn là một tệ nạn và những hậu quả của nó đã tác động đến trái tim tôi.
HANDLER: Châu Phi là một điểm đến tuyệt vời sau những sự kiện như Oscars.
HATHAWAY: Đó là nơi duy nhất cần đi. Và nó tạo ra động lực cho bạn, đặc biệt khi suy nghĩ về sự chú ý của công chúng dành cho mình sau lễ trao giải Oscars. Thành thật mà nói, bạn có thể dùng danh tiếng của mình để giúp đỡ những người dân ở đó.
HANDLER: Rõ ràng, những người trong ngành công nghiệp này thường gặp phải đều là những vấn đề phức tạp. Vì thế nhiều người trong chúng ta thật may mắn khi thành công và có thể làm những điều mình muốn. Thật khó để mà lạc quan khi đến một nơi mà chính mình cũng cảm thấy nghi hoặc và bắt đầu cảm thấy hối tiếc. Tôi biết cô là một cô gái tốt, có tính cách thân thiện và mọi người thích cô. Tuy nhiên tôi muốn biết cô nhìn nhận mình như thế nào?
HATHAWAY: Tôi nhìn nhận bản thân mình một cách tiêu cực. Tôi cho rằng mình là một người rất tò mò và tôi thích điều đó. Nghe có vẻ giống như nhân vật trong bộ phim Marcel the Shell. Cô đã xem nó chưa?
HANDLER: Chưa, tôi chưa xem.
HATHAWAY: Tôi vừa tặng cô một món quà đấy. Thậm chí cô còn không hiểu điều đó. "Marcel the Shell" là tên một video trên YouTube do Jenny Slate thực hiện. Cô ấy đã lồng tiếng cho chú sò nhỏ đầy lạc quan khi nói về bản thân mình. "Tên tôi là Marcel. Ồ đó không phải là những gì tôi định nói. Tên tôi là Marcel, một chú sò như những gì bạn thấy nhưng tôi cũng mang giày và có khuôn mặt của con người và tôi thích điều đó...". Vì thế tôi đoán sự lạc quan của mình chính là nhờ vào Marcel.
HANDLER: Theo cô đâu là phẩm chất tuyệt vời nhất của một nghệ sĩ mà mình có?
HATHAWAY: Đạo đức nghề nghiệp. Có một lần tôi nghe Elia Kazan nói những điều về Vivien Leigh mà tôi không thể tin được bởi họ đã cùng tham gia "A Streetcar Named Desire" (1951) và Vivien Leigh đã thể hiện nhân vật Blanche DuBois một cách xuất thần. Tuy nhiên tôi đoán Elia Kazan có điều không hài lòng về nữ đồng nghiệp của mình nên đã nói cô ấy là một diễn viên dở tệ. Chính vì thế tôi đã tự nhìn nhận mình như là một nữ diễn viên. Dù không phải là người giỏi nhất trên thế giới nhưng tôi yêu công việc của mình hơn bất cứ thứ gì khác. Và tôi sẽ cống hiến toàn bộ sức lực của mình cho điều đó dù phải trả cái giá đắt cỡ nào.
HANDLER: Thế còn điểm yếu của cô là gì? Đâu là điều cô nghĩ mình có thể cải thiện được như là một diễn viên?
HATHAWAY: Ôi chúa ơi! Danh sách dài lắm.
HANDLER: Đó là câu hỏi hóc búa đối với một diễn viên.
HATHAWAY: Một trong những lý do tại sao việc này khó khăn đó chính là nếu bạn chỉ ra nhược điểm của mình thì người ta sẽ bắt đầu xoi mói vào đó.
HANDLER: Đó là một ý hay vì thế cô không cần phải trả lời câu hỏi này. Cô nói hoàn toàn đúng.
HATHAWAY: Đó cũng chính là lý do tại sao tôi cố gắng xuất hiện trước công chúng càng ít càng tốt bởi đã là một diễn viên thì dù muốn dù không, cuộc sống của họ cũng bị dư luận nhìn vào và điều đó ảnh hưởng đến khả năng diễn xuất của người đó.
HANDLER: Tôi đồng ý. Tôi nhớ rất rõ có một lần, một nữ diễn viên từng nói với tôi về bộ phận trên cơ thể mà cô ấy không thích nhất. Kể từ đó, cứ mỗi lần gặp cô ấy là tôi lại nhìn vào chỗ ấy. Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ nói về những chuyện riêng tư của cô.
HATHAWAY: Chuyện riêng à?
HANDLER: Tác phẩm cuối cùng mà cô đọc là gì?
HATHAWAY: Đó là "Sophie's World" của Jostein Gaarder. Còn hiện nay thì tôi đang đọc cuốn "Midnight's Children" của Salman Rushdie.
HANDLER: Tôi sẽ cố đọc hết chúng. Cô cũng vậy nhé.
HATHAWAY: Đó là cuốn sách mà tôi đọc trong kỳ nghỉ. Đó chẳng phải là sự lựa chọn tuyệt vời cho kỳ nghỉ hay sao? Tôi yêu tác phẩm này.
HANDLER: Đó là một cuốn sách hơi khó đọc. Đến giữa tác phẩm, tôi có cảm giác "Ai đang ở trên thuyền vậy? Chúng ta đang ở thành phố nào? Ai đang chèo thuyền?". Tôi rất muốn biết liệu cô có đọc xong nó hay không?
HATHAWAY: Tôi vừa mới đọc xong một đoạn văn rất có ý nghĩa. Đó là đoạn miêu tả chiếc mũi người ông của nhân vật chính. Nó quan trọng bởi có thể biểu đạt nội tâm của một người và nếu họ không vui thì chiếc mũi sẽ thể hiện điều đó. Cứ mỗi lúc như vậy thì tôi lại cảm thấy như "Ôi chúa ơi! Mũi của mình luôn bị viêm".
HANDLER: Điều đó nghe vui nhỉ. Đó là quyển sách đầu tiên mà tôi đọc và cũng là tác phẩm mà tôi còn bỏ dở. Tôi chỉ mới đọc được ¾ mà thôi nhưng tôi biết cô là một fan của Ayn Rand đúng không?
HATHAWAY: Đúng vậy.
HANDLER: Tác phẩm nào của Ayn Rand mà cô thích nhất?
HATHAWAY: "Atlas Shrugged".
HANDLER: Cô thích nó hơn "The Fountainhead" chứ?
HATHAWAY: Đúng là tôi thích hơn. Khi bắt đầu đọc "Atlas Shrugged" tôi thực sự phấn khích bởi Ayn Rand đã nói rằng "The Fountainhead" chỉ là khúc dạo đầu của Atlas Shrugged. Dù bạn có đồng ý với Ayn Rand hay không thì tôi cũng nhất trí với quan điểm của tác giả về việc phụ nữ cũng có thể kể chuyện. Đây là một tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao và là một câu chuyện khó tin. Các nhân vật trong tác phẩm thật lôi cuốn người đọc và những gì Ayn Rand nói có thể giúp bạn mở mang tư duy. "Atlas Shrugged" giống như một lời tiên tri. Tôi đọc nó lần đầu tiên dưới thời tổng thống Bush và nghĩ rằng "Con người bị điều khiển bởi nhứng cảm xúc hoàn toàn trái ngược với lý trí của họ. Đó là điều đang xảy ra".
HANDLER: Không những vậy mà tôi còn cho rằng "The Fountainhead" hay "Atlas Shrugged" là các sống của bạn với sự nhận thức rõ các giá trị và đạo đức của bản thân. Con người thường nhìn mọi việc một cách tổng quát hơn là chia nhỏ vấn đề cũng như bị ràng buộc giữa cuộc sống và công việc. Khi đọc "The Fountainhead" tôi mới 17 tuổi và đã nghĩ "Chưa có tác phẩm nào ảnh hưởng nhiều đến mình" mà không biết rằng đó chính là quyển sách đã làm nên chuyện. Nó đã thay đổi bản thân tôi theo hướng tích cực và đó chính là sự tôn vinh lớn nhất cho một tác phẩm.
HATHAWAY: Điều đó quá đúng. Nếu tóm lược hai cuốn sách bạn sẽ thấy chẳng có gì là đạo đức giả ở đây.
HANDLER: Chính xác.
HATHAWAY: Và bất cứ bạn làm gì thì cũng hãy cố làm tốt nhất.
HANDLER: Nhân nói về nghệ thuật, ngoài diễn xuất cô còn đam mê nào khác không?
HATHAWAY: Cô biết đấy, tôi đang cộng tác với Joseph Gordon A. Levitt. Anh ấy có một website gọi là hitRECord, một bộ sưu tập nghệ thuật. Tôi cũng đang tìm kiếm lĩnh vực mình yêu thích chẳng hạn như viết sách, nhiếp ảnh hay vẽ tranh. Tôi muốn trở thành một nghệ sĩ đa năng nhưng hiện nay tôi chưa phải là một người như vậy. Tôi thích những việc ngẫu hứng như đàn guitar và hát tặng ai đó một bài. Lâu rồi chưa có ai làm điều đó cho tôi. Nhưng cô cũng biết tôi là một người chăm chỉ và quyết tâm mà đúng không?
HANDLER: Nói về thời trang nhé. Tôi biết cô không mấy hứng thú về điều này vì thế tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Tôi thấy cô đã để ý đến vấn đề này nhiều hơn trong mấy năm qua. Cô trở nên tái bạo hơn. Nói thật là từ khi cô thể hiện nét gợi cảm của mình trên phim thì tôi thấy cô đã trở thành một người gợi cảm và rất thông minh về thời trang.
HATHAWAY: Tôi chưa từng nghĩ về điều này nhưng hãy cùng làm rõ nó nào.
HANDLER:Tôi nghĩ phần lớn các vai diễn của cô đều liên quan đến việc khoả thân.
HATHAWAY: (Cười lớn) Cảm ơn vì đã gọi tôi là một người táo bạo. tôi nghĩ đó là lời khen hay nhất mà cô có thể dành cho một ai đó.
HANDLER: Cô rất táo bạo. Thật đấy.
HATHAWAY: Nhìn này, thời trang mà tôi yêu thích là phải như vậy. Tôi thích xem nó như một tác phẩm nghệ thuật. việc người ta có thể chuyển tải suy nghĩ và tình cảm của mình qua chất liệu vải thật là tuyệt vời. Một trong những trang phục mà tôi thích nhất đó là bộ đầm Armani mà tôi đã mặc đến lễ trao giải Quả Cầu Vàng. Đó là một trang phục tuyệt đẹp với vai áo phồng kiểu nữ hoàng và được đính và viên đá lấp lánh. Cả kiểu tóc nữa, nó rất hợp với trang phục. Thời trang rất tuyệt vời nhưng nếu bạn phối hợp sai thì (Cười lớn).
HANDLER: Theo cô ai là biểu tượng về phong cách? Cô thích cách ăn mặc của ai nhất?
HATHAWAY: Hiện nay tôi rất thích Kate Middleton và ngưỡng mộ đám cưới Hoàng gia Anh. Tôi đã hoài nghi mọi thứ chỉ là giả tạo cho đến khi tôi nhìn thấy cô ấy. Tôi hoàn toàn bị Kate và William lôi cuốn. Với những gì mà cô ấy đang làm hiện nay có thể nói rằng "Kate thật tuyệt vời".
HANDLER: Tôi không theo dõi trọn vẹn đám cưới nhưng có theo dõi tin tức về họ. Còn cô thì đã theo dõi từ đầu đến cuối. Có vẻ như cuộc sống của cặp đôi này đã thay đổi từ khoảnh khắc đó. Thật khó để không yêu mến Kate và William.
HATHAWAY: Đối với tôi khoảnh khắc khi Kate rời khỏi tay của cha mình và bước về phía William, tôi đã không kìm được mà thốt lên rằng "Cô thật là một cô gái đáng ngưỡng mộ". Tôi nhìn vào Chris, người bạn đang ở bên mình lúc đó và nghĩ "Hôn nhân là một điều tuyệt vời". Tôi nhắn tin cho mẹ mình suốt về đề tài này và bà nói "Đúng đấy, đó là một câu chuyện cổ tích". Ngoài ra kết hôn với người bạn thân nhất của bạn đã là điều tuyệt vời rồi chưa kể đến việc anh ta còn là một Hoàng tử.
HANDLER: Cô đã bao giờ tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ như vậy chưa? Cô đã bao giờ mơ đến việc kết hôn với người có địa vị như vậy và là tâm điểm của dư luận trong suốt quãng đời còn lại của mình chưa?
HATHAWAY: Điều đó nhắc lại sự ngưỡng mộ của tôi với Kate Middleton. Dường như họ có khả năng cân bằng tuyệt vời giữa cuộc sống riêng tư với trách nhiệm của mình. Tôi yêu những người có khả năng như vậy và nếu gặp được họ thì tôi sẽ cân nhắc việc này. Nhưng cũng nói luôn là tôi chưa gặp được ai như vậy.
HANDLER: Cô chưa từng được cầu hôn à?
HATHAWAY: Chưa, tôi chưa trải qua điều đó bao giờ.
HANDLER: Cô đã sẵn sàng kết hôn chưa?
HATHAWAY: Tôi thực sự đã nghĩ đến chuyện đó. Tôi đã trải qua giai đoạn tìm hiểu để tránh mắc sai lầm. Hai ngày trước đây tôi đã tham dự đám cưới bạn thân mình và thấy cô ấy hạnh phúc biết bao nhiêu. Tôi đã nghĩ "Lễ cưới rất quan trọng bởi nó đề cao trách nhiệm khi chung sống giữa hai người với nhau".
HANDLER: Tôi có thể nhìn thấy cô đang cười đấy.
HATHAWAY: Bây giờ tôi đang nghiêm túc đấy.
HANDLER: Tại sao cô không hỏi bạn trai mình là "Anh có nghe thấy cuộc trò chuyện này không?".
HATHAWAY: Anh ấy đang vui vì cách đây mấy tháng tôi đã nói "Hôn nhân chỉ là công cụ của sự áp bức" và "Nó chỉ là sự hoán đổi tài sản mà thôi" khiến anh ấy bị tổn thương. Trước đây, tôi là một người không tin vào hôn nhân nhưng giờ thì không như vậy nữa. Và điều đó làm anh ấy thấy nhẹ nhõm.
HANDLER: Positano sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.
HATHAWAY: Cuối cùng phải nhắc đến kiểu tóc của Kate Middleton. Chúa ơi, nó mới quyến rũ làm sao. Tôi thật không thể tưởng tượng được cách mà người ta giữ cho chiếc vương miện đứng yên trên tóc cô ấy.








- Chelsea Handler
Tin mới
Các tin khác
- Phỏng vấn giám đốc sáng tạo của Gucci, Frida Giannini - 17/08/2011 08:05
- Stylist Carlyne Cerf de Dudzeele chuyện trò cùng huyền thoại thiết kế Azzedine Alaia - 20/07/2011 16:11
- Ấn tượng từ Givenchy, Chanel và Armani cao cấp Thu 2011 - 14/07/2011 03:48
- Thế giới của Tom Ford - 10/07/2011 15:21
- Giám đốc sáng tạo Riccardo Tisci trò chuyện cùng Donatella Versace - 15/06/2011 01:53

