TOP 
( 0 Votes ) 

7-prior-hahnbin-retouched-6 190406199918.jpg_article_gallery_slideshow_v2

Lúc 10 giờ sáng thứ 6 ngày 10 tháng 1, nghệ sĩ violin cổ điển Hahn-Bin – bạn bè hay gọi anh với cái tên thân mật H.B. – đang chuẩn bị trang điểm: thoa nhẹ lớp kem lót Smashbox Photo Finish lên da, sau đó dùng kem che khuyết điểm màu nhạt làm lớp nền. Anh nhúng cây cọ mảnh có tay cầm dài vào kem nhũ màu xanh hải quân trong bảng màu Make Up For Ever's Flash Color và bắt đầu tô quanh mắt, trang điểm hai mí mắt một cách khéo léo và cẩn thận kẻ viền mắt dưới. Anh làm việc một cách chậm rãi với sự uyển chuyển của một họa sĩ thực thụ và sự tự tin đầy chuyên nghiệp. "Trang điểm như thế này phải mất đến hai hoặc ba tiếng đồng hồ", anh cho biết nhưng đôi mắt không hề rời khỏi gương trong phòng trang điểm của Joe's Pub, phố Lafayette. Judy Garland đang hát say sưa trong chiếc iPad của anh. H.B chia sẻ: "Bài hát live ở Carnegie Hall của bà chính là Kinh Thánh của tôi. Ngày nào tôi cũng nghe bài này".

Hahn-Bin biểu diễn trong chương trình "Till Dawn Sunday", gồm các sáng tác của nhà soạn nhạc Liszt, Mendelssohn, Tchaikovsky và Gershwin lúc 9:30 tối. Trước đó, anh có khoảng 11 tiếng rưỡi để hóa trang khuôn mặt và duyệt lại âm nhạc lần cuối.

Trang điểm đã trở thành yếu tố chính trong các màn biểu diễn của Hahn-Bin – nó không hẳn là một cách hóa trang tạo hiệu ứng kì quái, lạ mắt mà đó chính là cách để anh nhập vai và hóa thân vào nhân vật. Trong loạt 10 màn biểu diễn tại bảo tàng Nghệ thuật hiện đại năm ngoái, triển lãm "Andy Warhol: Motion Pictures", anh đã kẻ mắt bằng phấn kohl và diện kiểu tóc mohawk đen nhánh, được vuốt cao trong như viên kẹo socola của Hershey's Kiss. Tối ngày 10 tháng 1, anh đóng vai một chú hề buồn với đôi môi màu hồng san hô và mái tóc mohawk của anh cũng được nhuộm màu xanh hoàng gia, lủng lẳng trên đầu như đang nhún nhảy, chơi đùa.

Hahn-Bin, tiếng Hàn có nghĩa là "ngôi sao sáng" đã chuyển từ Seoul đến Mỹ lúc 10 tuổi, sống ở Los Angeles trước khi chuyển đến New York học tại trường Juilliard 10 năm trước, lúc đó anh cũng chỉ mới 14 tuổi. "Cả ngày tôi ở trong trường, hết học rồi lại luyện tập. Tôi cố gắng tranh thủ giờ giải lao giữa các buổi học để chạy đến những cửa hàng dưới thị trấn và cả cửa hàng M.A.C. Anh nói với nụ cười tự mãn: "Ngay bên trường Juilliard có một cửa hàng M.A.C, nhưng tôi thích cửa hàng ở SoHo vì nó có nhiều màu hơn – những màu mà người Upper West Side không bao giờ sử dụng".

"Cuộc sống của tôi có hai mặt" anh tiếp tục "một là những gì mà tôi cố gắng thể hiện trên sân khấu và cuộc sống kia là khi tôi bước khỏi sân khấu, trở thành một người diện trang phục của Jeremy Scott, khoác nhiều lớp trang điểm và sở hữu đôi gò má cao". Anh vừa tâm sự vừa kẻ viền trong cho đôi mắt bằng chì kẻ Make Up For Ever và tô quanh mắt với lớp bóng mắt dạng kem không thấm nước Aqua Black kết hợp cùng Eye Seal. "Điều đó ngược hẳn với những gì tôi đang làm bây giờ bởi vì tôi đang cố gắng thể hiện con người mình ngay trên sân khấu. Nhân vật này như thiên thần hộ mệnh của tôi – thiên thần do tôi sáng tạo thông qua trang điểm, thời trang và màu sắc. Và tôi nghĩ rằng nó đã giải phóng tôi cả về con người và nghề nghiệp".

Anh cầm hai hộp phấn má Nars – màu hồng tươi và màu cam và nhìn chăm chú vào gương. "Đây là thời điểm quan trọng, tôi phải quyết định chọn màu nào" anh nói và dậm phấn hồng Desire dưới mắt và hai bên thái dương. H.B. tham khảo tấm poster hình chú hề buồn của anh ngay bên góc bàn trang điểm trước khi bắt đầu vẽ cẩn thận những đường màu đen nhọn quanh mắt như các vì sao.

"Mọi người thường hỏi có phải tôi tự trang điểm không và hình như họ luôn ngạc nhiên khi tôi xác nhận" anh vừa nói vừa nghiêng đầu qua một bên để xem "công trình" của mình. Anh tâm sự về những người có ảnh hưởng đến anh, chân mày mỏng của Marlene Dietrich đã gợi cho anh ý tưởng về chân mày chú hề và Cindy Sherman – người có thể thoa son môi quanh vòm miệng để hóa thân thành chú hề. Cô ấy có thể biến mình thành một tác phẩm nghệ thuật". Còn Dita Von Teese lại là một nghệ sĩ nổi tiếng với khả năng tự trang điểm điêu luyện khiến anh phải ngưỡng mộ.

H.B biểu diễn lần đầu tiên ở Carnegie Hall vào năm 2009 và theo học Itzhak Perlman trong gần 10 năm. Anh gọi thể loại nhạc mà anh theo đuổi là "cổ điển nhưng vẫn hiện đại" và theo anh thì Mozart là "nhạc sĩ nhạc cổ điển của thời đại mà ông sống". H.B. chọn biểu diễn ở hộp đêm hơn là trong phòng hòa nhạc, bởi vì "Tôi muốn mọi người hiểu được âm nhạc cổ điển. Nó không phải là một cái gì đó quá...trừu tượng. Từ lúc chuyển đến New York, tôi đã nghĩ rằng thật tuyệt nếu tôi có thể mang âm nhạc cổ điển đến một quán bar. Và khán giả Carnegie cũng có thể gặp tôi ở đâu đó như bảo tàng Nghệ thuật hiện đại (MoMA). Đó là một vòng trong khép kín mà tôi rất thích".

Câu hỏi chắc chắn chúng ta không thể bỏ qua là: Làm thế nào anh có thể xóa bỏ lớp trang điểm này khi buổi biểu diễn kết thúc? Anh nói: "Chất tẩy trang điểm". Ý anh ám chỉ đến sản phẩm trang điểm do các chuyên gia người Pháp chế tạo nên. "Và nhiều giấy Neutrogena. Tôi sử dụng khoảng 1 gói 1 ngày".

1-prior-hahnbin-retouched-1 190402612998.jpg_article_gallery_slideshow_v2
Hahn-Bin trong phòng thay đồ của Joe's Pub

2-prior-hahnbin-13 190403568978.jpg_article_gallery_slideshow_v2

3-prior-hahnbin-14 190403528061.jpg_article_gallery_slideshow_v2

4-prior-hahnbin-retouched-3 190404264716.jpg_article_gallery_slideshow_v2

5-prior-hahnbin-retouched-2 190405253061.jpg_article_gallery_slideshow_v2

6-prior-hahnbin-retouched-5 190406536543.jpg_article_gallery_slideshow_v2

7-prior-hahnbin-retouched-6 190406199918.jpg_article_gallery_slideshow_v2
Hahn-Bin đang biểu diễn "Till Dawn Sunday" tại Joe's Pub hôm thứ 6.

8-prior-hahnbin-70 190407692092.jpg_article_gallery_slideshow_v2

Theo vogue


blog comments powered by Disqus
Chuyên mục: Vogue